Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ!

Nguyễn Ðức Quang

1. Ta - như nước dâng - dâng tràn có bao giờ tàn
Ðường dài ngút ngàn, chỉ một trận cười vang vang
Lê sau bàn chân - gông xiềng một thời xa xăm
Ðôi mắt ta rực sáng - theo - nhịp xích kêu loàng xoàng
Ta khua xích - kêu - vang dậy trước mặt mọi người
Nụ cười muôn đời - là một nụ cười không tươi
Nụ cười xa vời - nụ cười của lòng hờn sôi
Bước tiến ta tràn tới - tung xiềng vào mặt nhân gian.

Ðiệp khúc:

Máu - ta từ thành Văn Lang dồn lại
Xương - da thịt này - cha ông miệt mài
Từng giờ qua - Cười ngạo nghễ đi trong đau nhức không nguôi
Chúng ta thành một đoàn người hiên ngang
Trên bàn chông - hát cười - đùa vang vang
Còn Việt Nam
Triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng.

2. Ta - như giống dân - đi tràn trên lò lửa hồng
Mặt - lạnh như đồng - cùng nhìn về một xa xăm
Da - chan mồ hôi - nhễ nhại cuộn vồng gân tươi
Ôm vết thương rỉ máu, ta cười dưới ánh mặt trời
Ta khuyên cháu con - ta còn tiếp tục làm người
Làm - người huy hoàng - phải - chọn làm người dân Nam
Làm - người ngang tàng - điểm mặt mày của nhân gian
Hỡi những ai gục xuống - ngồi dậy hùng cường đi lên.