Nguyễn Ðức Quang
Ðường Việt Nam ôi vô cùng vô tận,
Ðường ngang tàng ngoài biển Nam giữa Trường Sơn.
Ðường ngày qua đầy vết kinh hoàng,
Mỗi xóm làng này là một dở dang.
Ðường ruộng ngô đến xóm dừa chưa cùng,
Ðường ngông cuồng, đường trường chinh, vẫn
ruổi dong.
Ðường mồ hôi tràn đến lưng đồi,
Lúa yêu người hẹn cùng bước rong chơi.
Ai từng đi trên đường Việt Nam,
Bước âm thầm mà tim nát tan.
Bao lòng chất chứa đầy,
Những mưu đồ bạo tàn dâng ngăn lối.
Nhưng càng mưa giông càng vươn tới,
Bước chân hùng còn đi rất hăng.
Ði dựng lấy huy hoàng,
Giống Lạc Hồng này là vua đấu tranh.
Ðường của ta đưa ta về thanh bình,
Ðường an lành, đường thảnh thơi những ngày vui.
Ðường Việt Nam mời bước chân rời,
Sát nhau lại vì đường vẫn còn dài.